Sở Thông tin và Truyền thông Kiên Giang

Tuyên truyền, Giáo dục

Xem với cỡ chữAA

TĂNG CƯỜNG SỰ THỐNG NHẤT TƯ TƯỞNG TRONG ĐẢNG THEO QUAN ĐIỂM HỒ CHÍ MINH

(08:24 | 05/05/2020)

Tăng cuờng sự thống nhất về tư tưởng trong Đảng là một nội dung xây dựng Đảng quan trọng theo quan điểm của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Trong tác phẩm Di chúc, Hồ Chí Minh đã đặt ra yêu cầu: “Các đồng chí từ Trung ương đến các chi bộ cần phải giữ gìn sự đoàn kết nhất trí của Đảng như giữ gìn con nguơi của mắt mình”. Thống nhất đoàn kết trong Đảng là thống nhất trên cơ sở cùng chung một lý tưởng dựa trên lý trí khoa học thống nhất về tư tửong, đường lối. Theo Hồ Chí Minh, sở dĩ Đảng ta có thể lãnh đạo GCCN và toàn dân tiến lên CNXH, là vì Đảng ta có chính sách đúng đắn và lãnh đạo thống nhất. Trong lời hiệu triệu giữ vững và đẩy mạnh cuộc kháng chiến ở Nam Bộ, Hồ Chí Minh viết: “Người xưa nói rằng: “đánh vào lòng người là hơn hết; đánh vào thành trì là thứ hai”..., trước hết là bằng tinh thần: bại không nản, thắng không kiêu..., đồng tâm nhất trí”.

Trong quan điểm của mình, Hồ Chí Minh cho rằng, tư tưởng và hành động luôn có mối quan hệ mật thiết với nhau, “tư tưởng có thống nhất, hành động mới thống nhất”. Tinh thần, tư tưởng, sự giác ngộ, theo Hồ Chí Minh, là yếu tố đầu tiên tạo nên lòng quyết tâm, ý chí kiên cường của người cách mạng; là tiền đề, cơ sở để hành động thống nhất, mạnh mẽ, có hiệu quả. Người nhấn mạnh: “Để đoàn kết và lãnh đạo nhân dân, Đảng và Chính phủ cần có chủ trương, chính sách đúng dựa trên lý luận đúng nhất, lý luận Mác - Lênin”, “Muốn đoàn kết chặt chẽ trong Đảng, ắt phải thống nhất tư tuởng, mở rộng dân chủ nội bộ,... Toàn thể đảng viên và cán bộ từ Nam đến Bắc, bất kỳ mới, cũ, bất kỳ ngành nào, bất kỳ trong quân đội hay là ở địa phương, bất kỳ ở nông thôn hay là ở thành thị, phải đoàn kết chặt chẽ, nâng cao trình độ giác ngộ chính trị của mình; phải thống nhất tư tưởng, thống nhất hành động, quyết tâm làm tròn nhiệm vụ”. Tư tưởng, lý luận không thống nhất sẽ phát sinh nhiều căn bệnh trong Đảng, “khiến cho Đảng xệch xoạc, ý kiến lung tung, kỷ luật lỏng lẻo, công việc bê trễ”.

Trong trang đầu tác phẩm "Đường Kách mệnh" năm 1927, Hồ Chí Minh đã nhắc lại một luận điểm nổi tiếng của Lênin: “Không có lý luận cách mệnh thì không có cách mệnh vận động... Chỉ có theo lý luận cách mệnh tiên phong, đảng cách mệnh mới làm nổi trách nhiệm cách mệnh tiên phong”. Người nhấn mạnh: “Tư tưởng của Đảng là tư tưởng của GCCN”. Người yêu cầu phải: “Luôn luôn rèn luyện tư tưởng của GCCN. Vì chỉ có tư tưởng ấy là tư tưởng cách mạng triệt để”.

Đảng lấy chủ nghĩa Mác-Lênin “làm cốt” và làm ngọn cờ tư tưởng để tạo ra sự thống nhất trong Đảng. Đây cũng là luận điểm quan trọng nhất quyết định vai trò và bản chất GCCN của Đảng; là nguyên lý cơ bản trong học thuyết Mác-Lênin về Đảng Cộng sản. Muốn có lập trường vô sản vững chắc, thì đảng viên phải có ý thức giai cấp, đồng thời phải có lý luận cách mạng. Không có lý luận về CNXH khoa học thì không thể có lập trường giai cấp vững vàng. Người nhấn mạnh: “Bây giờ học thuyết, chủ nghĩa nhiều, nhưng chủ nghĩa chân chính nhất, chắc chắn nhất, cách mệnh nhất là chủ nghĩa Lênin”.

Bàn đến việc tăng cường sự thống nhất về tư tưởng trong Đảng, trong quan điểm Hồ Chí Minh, cần nhận thức được mấy vấn đề mang tính giải pháp sau:

Thứ nhất, phải học lý luận chủ nghĩa Mác - Lênin, lấy nó làm cơ sở thế giới quan và phương pháp luận, điều kiện cơ bản tạo ra sự nhất trí, thống nhất cao về tư tưởng trong Đảng. Cán bộ, đảng viên cũng là con người. Trong mỗi con người đều có mặt tích cực và mặt tiêu cực, mặt “thiện” và mặt “ác”. Một khi mặt thứ nhất chiếm vị trí chi phối, hoạt động của nó sẽ mang lại lợi ích cho cách mạng, có tác động tích cực thúc đẩy lịch sử phát triển. Khi mặt thứ hai chiếm ưu thế thì tác động sẽ ngược lại. Trong quan điểm Hồ Chí Minh, chủ nghĩa Mác - Lênin không chỉ là vũ khí lý luận để cải tạo thế giới, mà còn là vũ khí lý luận để cải tạo chính bản thân con người, trước hết là cải tạo chủ thể cách mạng. Học chủ nghĩa Mác - Lênin để nâng cao trình độ lý luận tiên phong, tạo ra sự thống nhất về tư tưởng, lý luận trong nội bộ Đảng và trong xã hội.

Thứ hai, theo Hồ Chí Minh, để thống nhất tư tưởng GCCN trong Đảng, nhất thiết phải xây dựng và hình thành niềm tin khoa học vững chãi trong cán bộ, đảng viên. Hồ Chí Minh nói, có tín tâm mọi người mới làm tròn trách nhiệm của mình, mới khắc phục được những trở lực trong quá trình thực hiện nhiệm vụ mà Đảng và Chính phủ giao cho. Niềm tin được dựa trên tư tưởng, lập trường đúng đắn chính là niềm tin khoa học. Nó hoàn toàn xa lạ với niềm tin mù quáng, chủ quan. Bằng niềm tin khoa học, quyết tâm hành động của con người sẽ được nhân lên gấp bội.

Thứ ba, trong quan điểm Hồ Chí Minh, muốn thống nhất tư tưởng, phải gắn với mở rộng dân chủ trong Đảng. Đó là nền tảng cho sự thống nhất về tư tưởng. Mở rộng dân chù được coi như là công cụ nhằm mở rộng tư tưởng, phát huy trí tuệ của mọi đảng viên. Trên cơ sở dân chủ nội bộ Đảng, đảng viên mới thực sự trung thực, thẳng thắn, chân thành với nhau, thể hiện được “tình đồng chí thuơng yêu lẫn nhau”. Từ đó, tư tưởng của đảng viên được giải phóng, được phát huy trong công tác xây dựng Đảng. Bảo đảm được mở rộng dân chủ trong Đảng cũng tức là bảo đảm một trong những điều kiện quan trọng nhất cho sự đoàn kết, thống nhất trong Đảng nói chung, thống nhất về tư tuởng nói riêng. Đương nhiên, mở rộng dân chủ ở đây được hiểu là dân chủ thực sự, đúng đắn, dân chủ để “góp phần tìm ra chân lý” chứ không phải là thứ dân chủ quá trớn, phá hoại sự thống nhất tư tuởng, chính trị và tổ chức trong Đảng.

Hơn nữa, bên cạnh việc tăng cường việc kiên trì và phát triển chủ nghĩa Mác - Lênin nhằm đảm bảo sự thống nhất về tư tưởng trong Đảng, cần đấu tranh mạnh mẽ với nhũng tư tưởng tả khuynh, hữu khuynh, cơ hội, tiểu nông... luôn nhằm phá vỡ sự thống nhất về tư tưởng trong Đảng. Trong bài "Phải theo đúng kỷ luật của Đảng" (8/1954), Hồ Chí Minh nhắc nhở: “Mỗi khi gặp tình hình mới, công tác mới... tư tuởng của một số đảng viên và cán bộ không khỏi bỡ ngỡ, lệch lạc, hoặc “tả” hoặc "hữu'. Cho nên thống nhất ý chí, thống nhất hành động, thống nhất kỷ luật, tập trung lãnh đạo là việc cực kỳ cần thiết và cực kỳ quan trọng”. Đồng thời, Người thường xuyên phê phán tình trạng không thống nhất về tư tưởng. Theo Hồ Chí Minh, tư tuởng có vai trò là cơ sở cho đoàn kết nhất trí trong cán bộ, đảng viên. Tư tưởng, nhận thức của cán bộ, đảng viên thống nhất thì hành động của họ cũng thống nhất và ngược lại. Người nói “Nếu đảng viên tư tưởng và hành động không nhất trí, thì khác nào một mớ cắt rời, “trống đánh xuôi, kèn thổi ngược”. Như vậy thì không thể lãnh đạo quần chúng, không thể làm cách mạng”.

Tóm lại, trong quan điểm Hồ Chí Minh, Đảng ta mang tư tưởng của GCCN, “cốt lõi” của nó là chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng đó phải đuợc thống nhất trong toàn Đảng. Tăng cường sự thống nhất tư tưởng GCCN là tất yếu để góp phần tạo thành sức mạnh tổng hợp của Đảng trong mọi giai đoạn cách mạng. Khái quát những nguyên nhân dẫn đến thắng lợi vẻ vang của Đảng, trong bài “Đảng ta” năm 1949, Hồ Chí Minh viết: “Kinh qua bao nhiêu cơn sóng gió, bao nhiêu bước khó khăn, càng nhiều gian nan, Đảng ta càng nhiều rèn luyện, càng thêm vững chắc và rộng lớn. Nhờ chính sách đúng, lãnh đạo chắc, kỷ luật nghiêm, nhờ tư tưởng thống nhất, mà Đảng ta và dân tộc ta được những thắng lợi vẻ vang...”.

Trong công cuộc đổi mới hiện nay, sự thống nhất về tư tưởng trong Đảng theo quan điểm Hồ Chí Minh được biểu hiện ở sự kiên định những vấn đề mang tính nguyên tắc như chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh - nền tảng tư tưởng của Đảng, sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với cách mạng Việt Nam là duy nhất, không chấp nhận “đa nguyên, đa đảng”, kiên định đường lối đổi mới đất nước. Đồng thời, Đảng ta rất quan tâm đến công tác lý luận, vừa bảo vệ lý luận của chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, vừa coi trọng tổng kết thực tiễn từ công cuộc đổi mới nhiều năm qua. Chấn chỉnh, khắc phục sự lạc hậu về nhận thức lý luận; phát triển lý luận của Đảng chính là tăng cường sự thống nhất về tư tưởng, đảm bảo sự đúng đắn và tiên phong của lý luận. Lý luận càng đúng đắn nghĩa là càng nắm vững các quy luật khách quan, thì sự thống nhất về tư tưởng càng vững chắc.

Ban Tuyên giáo